Thứ Năm tuần 13 Thường Niên – năm lẻ (+video)

Mt 9,1-8

 “Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này,

Con Người có quyền tha tội,

bấy giờ Đức Giêsu bảo người bại liệt:

“Đứng dậy, vác giường đi về nhà!” (Mt 9,6)

1. Với câu chuyện hôm nay, Chúa tế nhị muốn nói với mọi người rằng, Ngài là Thiên Chúa vì chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Những người luật sĩ và Pharisêu hiểu rất rõ điều đó, cho nên khi Chúa Giêsu nói tha tội thì các luật sĩ bảo Ngài là phạm thượng.

Muốn được Chúa tha tội thì điều kiện phải có là đức tin: “Thấy họ có đức tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi” (Mt 9,2).

Có hai điểm đáng chú ý trong bài Tin Mừng hôm nay:

Điểm thứ nhất là Chúa Giêsu tha tội trước khi chữa bệnh. Nghĩa là Ngài coi tội còn nặng hơn bệnh tật phần xác.

Điểm thứ hai, đức tin trong câu chuyện này là đức tin của tập thể, của những thân nhân người bất toại: “Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói.” (Mt 9,2)

2. Rõ ràng qua câu chuyện hôm nay, Chúa muốn xác định một điều: Quyền tha tội thuộc về một mình Thiên Chúa. Tội, bất cứ dưới hình thức nào xét cho cùng cũng là xúc phạm đến Chúa.

Khi làm phép lạ vì thấy họ có lòng tin, dường như Chúa cũng muốn tế nhị nói với mọi người rằng: Biết thương yêu giúp đỡ nhau là điều đẹp lòng Chúa. Lý do là vì đối với Chúa thì tất cả mọi người đều phải là anh em của nhau. Và đã là anh em thì phải biết thương yêu giúp đỡ lẫn nhau. Nay người, biết đâu mai lại là ta.

Tục ngữ có câu: Giúp người tức là tự giúp mình.

Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe sang trọng dừng lại. Tài xế tiến về phía người giữ cổng và nói:

– Xin anh giúp tôi một tay cho người đàn bà này xuống xe, vì bà ta rất yếu không đi được nữa.

Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:

– Từ hai năm qua, mỗi tuần tôi là người đã gửi đến cho anh 5 đô-la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi. Tôi đến đây để chào từ biệt và cám ơn anh vì đã mua hoa giùm cho tôi.

Nói xong những lời đó, bà tưởng sẽ nhận được những lời cám ơn từ môi miệng của một con người mà bà nghĩ rằng, đã làm ơn cho anh ta từ hai năm qua. Thế nhưng, bà không thể ngờ rằng, bà lại nhận được những lời chẳng làm cho bà vui lòng chút nào:

– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì bà đã làm công việc ấy.

Người đàn bà cảm thấy như bị tát vào mặt, nhưng vẫn còn đủ bình tĩnh để hỏi lại người thanh niên tại sao anh lại lấy làm tiếc vì một cử chỉ đẹp như thế.

Người thanh niên giải thích:

– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người đã chết, như con trai bà chẳng hạn, thì làm sao mà còn thấy được một cánh hoa nào nữa.

Bị chạm tự ái, người đàn bà liền lên giọng:

– Anh có biết là anh đã làm tổn thương một người như tôi không?

Người thanh niên trả lời:

– Tôi xin lỗi bà. Khi tôi nói như thế, tôi chỉ muốn cho bà hiểu rằng, hiện có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh viện, và hiện có nhiều người đang sống thật cô độc. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta. Họ có thể nhìn và ngửi được những cánh hoa của chúng ta.

Người đàn bà ngồi bất động trong chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế nổ máy.

Vài tháng sau bà trở lại nghĩa trang, nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn. Điều ngạc nhiên là những lời bà vui vẻ nói với người thanh niên giữ cổng:

– Anh nói có lý, tôi đã mang hoa đến cho những người già lão bệnh tật. Quả thật điều đó làm cho họ hạnh phúc, nhưng người được hạnh phúc hơn chính là tôi. Các Bác sĩ không biết được cái bí quyết làm cho tôi được khỏe mạnh và hạnh phúc, nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống. Tôi đến đây để cám ơn anh. Vâng!Giúp người tức là tự giúp mình.

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa,
làm chân tay cho những người què cụt,
làm đôi mắt cho ai phải đui mù,
làm lỗ tai cho những người bị điếc,
làm miệng lưỡi cho người không nói được,
làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ đặt con như một sự tình cờ,
đem may mắn cho những ai gặp được,
giữa đường đời khi lỡ bước bơ vơ,
cứ cho con đừng bao giờ khiếp sợ:
giữa biển đời mang con tim núi lửa
với đôi tay êm ái của mẹ hiền.

 Lạy Chúa, xin cứ dùng con làm tất cả
cho mọi người được hạnh phúc yên vui;
còn phần con xin gởi hết nơi Ngài
là Thiên Chúa, là Tình Yêu và là Lẽ Sống.
Ngài cho con tất cả niềm hy vọng
để tin yêu và vui sống trọn đời. Amen.

Tổng Gp Sài Gòn.